Đều đặn mỗi tháng hai lần, Vũ Hằng, 22 tuổi, vượt quãng đường hơn 30 km từ Đại học Văn hóa Hà Nội đến Thạch Thất thăm người thương. Trước khi đi, cô chuẩn bị ý thức bằng việc uống thuốc chống say xe, mặc trang phục thoải mái và đi giày thấp. Ấy thế mà mỗi hành trình đến gặp Tuấn Ngọc, 23 tuổi, vẫn là "ám ảnh" với Vũ Hằng. Cô mắc chứng say xe mạn tính; thường đau đầu, chóng mặt và muốn ói suốt thời gian chuyển di; khi vừa xuống thì nôn thốc tháo, mất 30 phút mới có thể định thần. "May mà say tình nhiều hơn say xe", Hằng nói đùa. Nếu không, cô sinh viên đã chẳng thể duy trì mối quan hệ tình cảm gần hai năm trước vô kể rào cản hí hước. Vũ Hằng, cô sinh viên có nỗi sợ ô tô buýt. Vũ Hằng, cô sinh viên có nỗi sợ xe buýt. Sản phẩm bcs Tuấn Ngọc học trường quân đội nên phải tuân các quy định về giờ giấc. Hằng thường nhận phần đến thăm nhân tình để hà tằn hà tiện thời kì dù cô bị say xe. Đúng 9h sáng Chủ nhật, Hằng đứng chờ ở điểm đối diện Đại học Luật hoặc thuê xe ôm ra đại lộ Thăng Long để bắt ô tô buýt 107. Lên xe, cô ngồi yên, giữ thẳng lưng và đeo khẩu trang che kín mặt. Suốt hành trình, Hằng không dám nhìn ngang, không rà soát điện thoại hay trò chuyện với người bên cạnh. Tuyến buýt 107 bộc trực đông khách vào cuối tuần nên đôi khi Hằng phải đứng suốt chặng. Chàng sinh viên quân đội đón tình nhân ở cổng trường với chai nước trên tay. Vừa xuống xe, Hằng ngồi xụp xuống nôn còn Ngọc đứng kế bên vỗ lưng cho bạn gái. Phải mất 30 phút, sắc mặt cô sinh viên có nỗi sợ ô tô buýt mới hồng hào trở lại. Cuộc gặp của đôi uyên ương sau hai tuần xa cách thường bắt đầu theo cách này. Mỗi lần hẹn hò, Ngọc đưa Hằng đi dạo trong khuôn viên trường, ngồi ghế đá và ăn uống ở căng-tin dành cho học viên. Đôi trẻ trò chuyện hàng giờ về gia đình, học hành, cuộc sống mà không thấy chán. Kể từ ngày đầu đến ngay, Hằng được bạn trai đưa đi xem phim và ăn uống bên ngoài hai lần trong dịp anh nghỉ phép. Còn Valentine, ngày 8/3 hay 20/10, cô đã quen với việc không có nhân tình bên cạnh. 16h hết giờ thăm nhưng Hằng hay rốn đến 17h cho bõ công vượt đường xa đến gặp Ngọc. Mặt khác cô rùng mình nghĩ đến việc phải tiếp tục trải qua hơn một tiếng ngồi xe mới về đến nhà. Cô sinh viên năm thứ ba bảo mỗi lần giã biệt bồ đều chơi vơi trong những cảm xúc khó tả. Hôm nào vui vẻ thì nhớ nhung, lưu luyến; hôm nào cãi vã, hờn giận thì càng say xe nhiều hơn đến mức về nhà Hằng ốm ba ngày mới khỏi.